Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Tôi làm khách trên chính quê hương mình

Xem hình
Ảnh minh họa travellingmanphoto.
Bao nhiêu năm nay cứ có dịp là tôi có mặt tại Việt Nam cho thỏa chí tang bồng. Ai đi Tây đi Tầu riêng tôi cho tiền đi cũng không thèm mất thời gian, chỉ có Việt Nam là tất cả thôi.
Xa quê hương khi là một thiếu niên 15-16 tuổi, nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ bạn bè, nhớ và nhớ da diết đủ điều nên tôi đã chịu khó và có một chút đam mê đọc sách, nên văn hóa và lịch sử nước Việt cũng tạm đủ khoe khoang với mấy người bạn Mỹ đồng nghiệp không biết gì về quê hương tuyệt vời của tôi. Tình yêu đó thôi thúc tôi viết được gần 50 bài thơ (con cóc) nói về quê hương và mẹ, cộng thêm vài bản nhạc, có một bài đăng báo xin cứu trợ miền trung được gần 5.000 USD cho bão Linda năm ấy.


Để xuôi theo đề tài - Người Việt sống xa quê nên về hay nên ở - tôi cũng xin “xí xộn” vào đây một đoạn nói lên tâm tư của mình, mong góp phần rộng đường riêng tư tự quyết, rất cảm ơn mọi người.

Tôi rời khỏi Việt Nam vừa tròn 30 năm, sống tại rất nhiều tiểu bang trên nước Mỹ. Có những ruộng ngô ở Iowa hùng vĩ bạt ngàn mà sao nó chẳng bằng một thửa ruộng nhỏ có khói lam chiều bay bay, xa xa có bóng dáng thằng nhóc dắt trâu về chuồng. Dòng sông Mississippi chảy dài từ bắc xuống nam của nước Mỹ nổi tiếng thế giới vậy đó mà trong tôi nó không bằng con sông Hàn nhỏ bé vô danh ở quê tôi, đất nó đã hóa linh hồn từ dạo ấy và cái mùi quê hương đã là hơi thở của tôi. Nếu kể dài nữa e rằng sẽ mỏi tay đọc cay con mắt thôi, tôi và quê hương Việt Nam là thế đó.

Bao nhiêu năm nay cứ có dịp là tôi có mặt tại Việt Nam cho thỏa chí tang bồng. Ai đi Tây đi Tầu riêng tôi cho tiền đi cũng không, chỉ có Việt Nam là tất cả thôi. Ngày kia tôi mang ba lô và bộ golf leo lên xe đò, tầu hỏa, tầu cánh ngầm, taxi, máy bay, xe ôm, bằng mọi phương tiện tùy hứng tôi đi từ Lạng Sơn về Hà Nội ra Vịnh Hạ Long vào Huế vô Đà Nẵng thẳng Nha Trang lên Đà Lạt ghé Thủ Đức xuống Cần Thơ ra Vũng Tầu về Sài Gòn. Ngủ một giấc hai ngày sau dậy đi ra chợ Bến Thành ăn dĩa bánh cuốn uống ly cà phê là vừa mất mới có một tháng nên lòng còn tiếc hụi hụi cho vùng cao và vùng sâu.

Tôi đã về Việt Nam không còn đếm được bao nhiêu lần, nhiều khi còn ở cả năm trời. Tôi gặp rất nhiều người từ anh đại gia đi đánh golf chung, bà lão gặt lúa dưới ruộng, ông lái đò, ngồi nhậu với nhóm xích lô xe ôm, nhận trẻ lang thang làm con em kết nghĩa, đi chơi với “giang hồ” tận thâu đêm. Tôi đã hết mình hết tiền sống với Việt Nam và tôi không hối hận việc mình đã làm, còn hãnh diện và hạnh phúc với điều đó.

Nhưng thưa các bác các bạn, qua cái quá trình sống, đi gặp và gần gũi với tất cả mọi người như tôi đã nêu trên, cộng luôn cả bạn bè người thân trong gia đình, trong mắt họ TÔI CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI KHÁCH VÀ TÔI ĐANG LÀM KHÁCH TRÊN CHÍNH QUÊ HƯƠNG TÔI và tôi rất đau lòng. Điều này thuộc về hệ tâm lý nên có lẽ khó thay đổi, được thôi chống lũ hằng năm không xong ta đành sống với lũ vậy. Họ nghĩ tôi đến rồi sẽ đi nên sẵn sàng dùng mọi bài bản chiêu thức, thậm chí thủ đoạn để vòi vĩnh hù dọa lợi dụng đến bán luôn cả sĩ diện để được những gì họ muốn mà không ngần ngại đến cảm giác của tôi, và tôi rất buồn... Tuy nhiên không phải cả nước Việt Nam ai cũng vậy. Vì một ngày kia tôi dựng xe vào quán mua cơm quên mang theo tiền chủ quán tươi cười và nói: "Cậu không đi luôn đâu mang cơm về ăn đi". Ra đường gặp cháu gái bán vé số cho $50 nghìn bé nhìn tôi và nói: "Cháu bán vé số chứ không đi xin". Chân chống xe bị gãy vào tiệm anh thợ sửa xong cười nói: "Cho em điếu thuốc hút cho vui với anh chứ em không lấy tiền".

Tấm lòng thật người Việt là vậy, tôi hiểu ở đâu cũng có người này người kia bằng ngược lại tôi cũng gặp những người “Vịt Kiều Mỹ áo gấm về làng nổ” quá. Mà thôi thật trớ trêu hụt hẫng đau lòng khi tôi nhận ra những điều đó qua quá trình thời gian, vô tình bắt gặp mục kích vấn đề xảy ra việc thật. Sở dĩ nói như thế là vì tôi có thể chứng minh hàng trăm sự việc đã xảy đến với mình như việc ăn vạ này chẳng hạn. Một hôm tôi đang đứng xe chờ đèn ai đó phóng tới đụng tôi cái rầm rồi còn thưa ra công an bắt đền 10 triệu. Rồi từ những kịch bản của bạn bè người thân nào là vợ đẻ, con đau, nhà hết gạo để xin tiền nhưng ngày nào cũng thấy cà phê tới 9-10 giờ trưa rồi chiều đi nhậu, má em mổ tim nên em bị viêm màng túi, vân vân và vân vân, xưa rồi Diễm.

Khổ thân tôi tính nóng nẩy đang ngồi nhậu thấy thằng bạn xách chiếc ghế đòi tay đôi, tôi liền sỏ nó một cái chảy máu mũi. Ngày mai nghĩ lại xin lỗi và đền tiền thuốc men nó không chịu, thưa tôi ra công an phường. Phường không xử, lên công an quận, quận cười (vì chuyện nhỏ). Nó ghét thưa tôi tới công an thành phố (vì có người quen) ra tòa đền 17 triệu. Tôi cười và nói với nó: "Sao mầy không nói nhỏ với tau để khỏi ra đi tới đi lui chi cho mệt hì hì...".

Còn rất là nhiều phiền toái nhưng đó là xã hội nên tôi buồn chút rồi thôi. Tình tôi đủ lớn để quên đi những việc ấy vì trong tôi không đâu bằng quê hương mình, không ngày nào tôi vơi nghĩ đến. Tôi nghĩ đến bờ biển đẹp dài chạy từ Bắc vào Nam, những dòng sông thơ mộng, đồng ruộng xanh bát ngát, nụ cười của người Việt Nam hiếu khách chân tình, những tô bún cay xè, tô mì Quảng thơm ngon. Đương nhiên còn cả trăm ngàn thứ và lý do trên quê hương gọi tôi về ở vài ba năm, rồi tôi sẽ nhớ Mỹ và tôi sẽ đi vài ba tháng, vài ba tháng thôi, tôi lại về và về về đi đi... Đó là ý kiến của tôi thôi đấy nhé.

Chúc sức khỏe.

Theo VnExpress

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét